Nguyễn Văn Tám (1944)
Quê quán: Quảng Ngãi
Cán bộ giảng dạy Trường Đại học Giao thông Hà Nội
Vào chiến trường Khu 5 năm 1971
- Hội viên Hội Nhà văn thành phố Đà Nẵng
- Hội viên Hội Nhạc sĩ thành phố Đà Nẵng
Giải thưởng thơ: – Trường ca Lửa xanh (1998-2000) của thành phố Đà Nẵng.
- Giải thưởng loại B tập thơ Bài hát của người lớn của Hội VHNT thành phố
- Giải thưởng ca khúc "Làng Rô mình đây" của Ủy ban toàn quốc liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam năm 2011.
Viết truyện, ký, tản văn đăng trên tạp chí, báo địa phương và Báo Văn nghệ.

Gửi em gái Trường Sơn
Tặng em Hồng Nhì – Ban Giao vận Khu 5
và em Thu Hiền – Văn phòng Chính phủ
Tuổi xuân gửi lại rừng già
Để giờ em giữa ngã ba Chợ Đời
Em ngồi nhặt lại lá rơi
Đốt thả lên trời khói chẳng chịu tan!
Về sông thiêng
"Ơi bài hát ngày xưa bên vườn cam vườn ổi
Chẳng bao giờ có một thế hệ sông Đáy thứ hai"
Ngày đi sông Đáy trắng đôi bờ
Dùng dằng lay lắt tuổi ấu thơ
Bên bồi bên lở một dòng chảy
Nuôi suốt đời tôi những giấc mơ
Bây giờ tóc bạc về sông Đáy
Hết đứng lại ngồi nhớ đến sông
Sông lặn vào đất khô kiệt nước
Sông bỏ đi rồi, tôi đứng trông
Bao đứa ra đi từ dòng sông
Dâng hiến trọn đời những chiến công
Bao đứa lặng lẽ khuất vào đất
Nhập lại vào sông – mạch nước trong!
- Đời sông chỉ sống bấy nhiêu thôi?
- Đời sông cũng ngắn như kiếp người?
Luân hồi hóa kiếp tan vào đất
Sông sống trên đời cho chúng tôi?
Bước chân chầm chậm về sông thiêng
Thấp thoáng dáng sông hiện trăm miền
Tôi về ngơ ngẩn bên sông Đáy
Trắng bạc cuối trời – dòng sông thiêng!
10-2010
(*) Tôi về sông Đáy nhưng dòng sông không còn nữa
Cây gạo cuối trường cũng đi theo. Họp 55 năm HSMN trên đất Bắc.
Hà Nội – nơi ta về
Khi ta xa Hà Nội trời ngoại ô đỏ loét những hố bom
Từng đoàn xe phủ bạt lao về phương Nam đỏ bụi
Lũ sông Hồng lừ lừ – Hà Nội mất ngủ
Phía nhà ga nhói lên tiếng còi tàu…
Hà Nội trong mắt người đi xa nhấp nhô những mái nhà
Chùm hoa sấu sà ngang qua vuông cửa sổ
Những dòng chữ ngoệch ngoạc ghi vội lên
tường những lời nhắn gửi
Tiếng dế kêu rúc rích đê La Thành
Cầu Long Biên bình thản soi trên sóng lụa mông mênh
Dòng người sơ tán râm ran về phía Đông Anh, Cầu Đuống
Ngọn đèn hạt đỗ lút sâu trong ngõ hẹp phố Khâm Thiên
những đêm mất điện
Tiếng dương cầm bay lên ngõ vắng xóm Hạ Hồi
Hà Nội ơi! Hà Nội ơi!
Tháng năm chiến tranh thời trang chúng tôi
là màu xanh chiến sĩ
Người lính vào chiến trường chỉ kịp quẳng bức thư
xuống đường nhờ người qua nhặt gửi
Hà Nội, nói nói cười cười
Tôi có tuổi thơ sống lẫn trong các phố phường
Ngóc ngách Hàng Than, Hàng Đào, bãi bồi Phúc Xá
Tổ quốc gọi, chúng tôi mỗi người mỗi ngã
Bỏ lại sau lưng vầng trăng Tây Hồ
Bỏ lại tiếng leng keng tàu điện mỗi sớm
Tôi mang ngần ấy Hà Nội rong ruổi khắp chiến trường
Bỏ lại chiều phố xưa, những con đường vẹt mòn sau
cơn mưa đọng lại khoảng trời mùa thu thăm thẳm
Hà Nội trong tôi ẩn khuất một mối tình
Em lẻn vào trong tôi lúc nào tôi không biết
Mối tình đầu của tôi bị em đánh cắp
Năm tháng xa rồi còn gợn mãi nỗi đau
Mỗi mùa Hạ lại đưa ta đi xa hơn
Cái vòm xanh thiêng liêng, vòm xanh Hà Nội
Tôi yêu em hay yêu Người cớ sao lòng bối rối
Giữa Trường Sơn tôi hay về nơi ấy, Người ơi!
Hà Nội trong tôi vẫn vẹn nguyên đấy thôi
Dẫu một ngày kia giải lụa sông Hồng chính
con người xén đi từng mảnh
Dẫu trăng Tây Hồ không còn nữa
Bên cạnh Hồ Gươm bỗng nhoi lên những cao ốc chọc trời
Phố xá nghênh ngang loang loáng ánh đèn
Người thong thả, người gấp gáp
Kẻ toan tính và người trung thực…
Nhưng mãi mãi còn đây ba mươi sáu phố phường
Mãi mãi còn đây câu hát hào hùng
Đây Thăng Long
Đây Đông Đô
Đây Hà Nội
Hà Nội mến yêu!
Đà Nẵng 1997
NGUYỄN VĂN TÁM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét